Thứ Ba , 27 Tháng Sáu 2017

Hủ tíu khô Năm Quốc

Xe vừa dợm lên cầu Thốt Nốt, trên quốc lộ 91 từ Cần Thơ đi Long Xuyên, là tui dặn thằng cháu kiêm tài xế liền : “Qua cầu rà chậm chậm, dòm bên tay mặt coi có quán hủ tíu Năm Quốc hông nghe !”
Y như rằng : vừa xuống dốc cầu, gần cuối dãy phố chợ, hiện ra cái xe hủ tíu choán gần hết cửa chánh căn phố ngó mặt ra quốc lộ, nằm dưới bóng cái mái che có ghi “thương hiệu” Năm Quốc đàng hoàng. Đây rồi ! Cái quán hủ tíu mà dân Thốt Nốt xa xứ hết nhắc lại rủ nhau “về thăm quê mình, nếm mùi đặc sản” đã bị bắt ! Thiệt không uổng công quần sợt Gu-gồ trên mạng nghe em !

DSC_9379

Lui cui kiếm chỗ đậu xe rồi thả bộ tới quán, lại nghĩ lan man : ” Chèn, ở cái miệt sông Hậu “ra ngõ gặp hủ tíu” này mà đi kiếm hủ tíu bình dân ăn, rủi trớt quớt thì…” Liếc qua thằng cháu, thấy nó hăm hở đi như…ra trận, cũng lấy lại chút tự tin. Coi kìa : thằng này sáng nào cũng xơi hủ tíu bình dân, luyện “xí quách chân kinh” đã tới mức thượng thừa mà nó còn háo hức làm vậy, mình sao vội chùn chân? Bèn hối bạn bè rảo bước không thôi…hết hủ tíu.
Hơn tám giờ sáng rồi mà quán còn đông. Tín hiệu tốt đây. Cũng bàn vuông, ghế đẩu, cũng cái không khí chật chội và hơi nóng bức quen thuộc của tiệm nước phố chợ tỏa ra từ mấy thùng nước lèo to tướng bốc khói sau quầy, nơi có bà Năm Quốc đứng nấu hủ tíu đã mấy mươi năm. Trong đầu lại thoáng mường tượng ra cái hình hài, hương vị của tô hủ tíu bình dân miền sông Hậu.

DSC_9382

Đó là loại hủ tíu được bán ở khắp các góc đường ngõ hẻm, với cục xương chà bá nằm cạnh mấy miếng nạc, gan sắp trên mặt mớ sợi bột gạo trắng ngần hay bột lọc trong khe được chan ngập nước lèo thơm đậm mùi hành phi, tóp mỡ, ăn kèm với giá, hẹ điểm thêm chút chanh ớt, nước tương xì dầu hay nước mắm nhỉ tùy khẩu vị. Không phải là phiên bản hoàn chỉnh của hủ tíu Nam Vang, Mỹ Tho hay Sa Đéc mà chủ nhân tự hào ghi trên bảng hiệu. Nó đơn giản chỉ là…hủ tíu, không thân thế gốc gác gì ráo, nhiệm vụ chính là làm ấm bụng, ngon miệng người bình dân trong bữa điểm tâm. Hủ tíu Năm Quốc này có phải vậy hông ta?

 hutieu5quoc 1.1
Năm người tụi tui nhất loạt kêu hủ tíu khô, theo lời mách bảo của dân Thốt Nốt trên mạng.
Bà Năm Quốc nấu từng tô, hơi lâu. Tín hiệu tốt thứ hai. Rồi đến chừng mấy tô hủ tíu lần lượt đặt trôn lạch cạch trên bàn, thì cả mấy giác quan của thực khách đều mở hết cỡ để đón nhận những tín hiệu ngon lành dồn dập đến.

Bộ vận của hủ tíu khô Năm Quốc gồm có hai tô. Tô lớn đựng bánh hủ tíu bột gạo chan nước sốt chua ngọt sắp chung với rau, giá cùng với những lát thịt heo nạc luộc chín xắt vừa ăn. Tô kia nhỏ hơn, đựng nước súp chan ngập cục xí quách nằm giữa mấy thứ đồ lòng quen thuộc : tim, gan, cật. Trên bàn để sẵn chanh ớt, nước tương, nước mắm nhỉ, tương đen cho khách tùy nghi gia vị. Kiểu này gần với “phoọc – mát” hủ tíu nào ta?
Có lẽ bà con gần nhất mà món này có thể nhìn, là hủ tíu khô Sa Đéc. Cũng thịt nạc, tim gan và nước sốt cùng chén súp để kế bên, nhưng hãy thử xem mùi vị nước sốt của bà Năm Quốc gởi gấm vào tô hủ tíu gia truyền có gì khác.

hutieu5quoc2.1

Cái công thức bí truyền của thứ sốt cà chua trộn với gia vị cho vào tô hủ tíu thì ….ai mà biết. Nhưng nó làm cho tô hủ tíu Năm Quốc có vị riêng không lẫn lộn với ai. Sa Đéc chỉ cách một dòng sông Hậu thôi, ảnh hưởng sao tránh khỏi, nhưng từ màu sắc đỏ cà chua nhiều hơn vàng nâu hổ phách đến vị thanh dịu nhẹ nhàng khác với cái đậm đà có phần nào đặc sệt của nước sốt chánh gốc, phải chăng đây là một biến tấu cam phận hàn vi nhưng chẳng phải là không sáng tạo so với nguyên bản hủ tíu Sa giang lừng danh một thuở ?

hu tiu kho sa dec
Hủ tíu khô Sa Đéc. Ảnh sưu tầm.

Ăn hủ tíu khô nhẩn nha nhàn nhã chứ không cần “xông xáo” như hủ tíu nước, bởi có gì mà gấp, đâu sợ nó nguội, đâu sợ sợi hủ tíu bột gạo nở chương phềnh mất ngon. Sợi hủ tíu tươi Thốt Nốt cũng thuộc hạng “con nhà nòi” sinh ra từ vùng chuyên canh lúa, xắt to bản trông hơi ô dề, vậy mà ăn vừa mềm, vừa hơi dai, lại được trụng rất nghề, không ướt mà chỉ đủ ráo cho đừng dính nhau, lại dễ thấm nước sốt. Còn thịt tươi mới ra lò sáng sớm đã dự phần vào những câu chuyện râm ran bên tô hủ tíu mà âm vang còn làm rung động trong lòng kẻ nhớ quê trên những blog, những forum mang tên miền Thốt Nốt.

DSC_9360

Gắp vài đũa, lại ngừng một chút để tà tà cầm lấy muỗng canh húp tí nước lèo đậm đà trộn lẫn mùi xương hầm, mùi tôm khô, mùi hành phi tóp mỡ đúng điệu, nhấm nháp mấy lát lòng, không quên ôn luyện “xí quách chân kinh” với cục xương khéo lựa gồm đủ thành phần đại biểu của nạc, mỡ, sụn, gân…

hutieu 5quoc 3

Đánh theo lối “chậm mà chắc” một hồi, cả hai tô đã nằm phơi đáy. Liếc qua thằng cháu “chuyên gia hủ tíu”, thấy nó đang quệt miếng khăn giấy lau mồ hôi trên sống mũi, nở nụ cười ra vẻ “đại công cáo thành”. Sực nhớ nãy giờ cả bọn không ai nói với ai câu nào, cứ chăm bẳm mà “tập trung chuyên môn” như vầy, tín hiệu tốt không đây? Chuyện này kinh nghiệm mấy chục năm nấu hủ tíu như bà Năm Quóc chắc dư sức biết.
Chiêu một ngụm trà đá cho giải nhiệt, lại nghĩ mai mốt về chắc sẽ đăng nhập vô mấy cái forum của dân Thốt Nốt xa xứ mà pốt rằng ” Nè, tui đã ghé qua chợ Thốt Nốt nếm hủ tíu khô Năm Quốc rồi nghe. Ăn…được lắm, được lắm!”

Bài : Lục Trúc– Ảnh : Lý Hồng Vân.

      

Gửi phản hồi

Phần bắc buộc được đánh dấu *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top